Mô hình và nền tảng AI

Vấn đề ‘Machine Bullshit’: Tại sao AI nói dối và làm thế nào để ngăn chặn nó

mm
Thêm Unite.AI vào các nguồn ưu tiên của bạn trên Google

Trí tuệ nhân tạo đã đạt đến một điểm mà nó có thể tạo ra văn bản cảm giác tự nhiên, tự tin và thuyết phục. Nhưng, đằng sau văn bản được chỉnh sửa, có một vấn đề ngày càng tăng mà các nhà nghiên cứu hiện gọi là “machine bullshit”. Thuật ngữ này không được sử dụng để gây kích động vì bản thân nó. Nó xuất phát từ công việc của nhà triết học Harry Frankfurt, người đã định nghĩa “bullshit” là lời nói được thực hiện mà không quan tâm đến sự thật. Trong bối cảnh AI, nó mô tả một mẫu mà các hệ thống tạo ra các tuyên bố nghe có vẻ hợp lý nhưng không dựa trên thực tế. Điều này không giống như một lời nói dối của con người, mà liên quan đến ý định lừa dối. Thay vào đó, nó là kết quả của cách các hệ thống này được xây dựng và đào tạo. Chúng được thiết kế để tạo ra ngôn ngữ trôi chảy, không quan tâm đến việc ngôn ngữ đó có đúng hay không.

Tại sao AI tạo ra ‘Machine Bullshit’

Vấn đề này không phải là một sự cố hiếm gặp hoặc một lỗi cách ly. Nó là một kết quả trực tiếp của cách các mô hình ngôn ngữ lớn được thiết kế và đào tạo cơ bản. Các mô hình này được đào tạo trên một lượng lớn văn bản từ internet, sách và các nguồn khác. Chúng học các mẫu từ và cách chúng có thể tiếp theo nhau. Khi bạn đặt một câu hỏi, mô hình dự đoán từ tiếp theo, sau đó là từ tiếp theo, và như vậy. Nó không kiểm tra事 thực theo thời gian thực. Nó không có một ý thức về sự thật được tích hợp sẵn. Nếu câu trả lời thống kê có khả năng nhất là sai nhưng nghe có vẻ đúng, nó vẫn sẽ tạo ra nó. Đây là lý do tại sao AI có thể tự tin đưa cho bạn một trích dẫn giả, một thống kê được tạo ra, hoặc một sự kiện lịch sử bị bóp méo.

Các nhà nghiên cứu đã phát hiện rằng học tăng cường từ phản hồi của con người, một phương pháp phổ biến được sử dụng để làm cho phản hồi của AI trở nên hữu ích và lịch sự hơn, có thể thực sự làm cho vấn đề trở nên tồi tệ hơn. Khi các mô hình được điều chỉnh để làm hài lòng người dùng, chúng có thể ưu tiên việc nghe có vẻ đồng ý hơn là chính xác. Điều này có thể dẫn đến những gì một số người gọi là “sycophancy”, nơi AI nói với bạn những gì nó nghĩ bạn muốn nghe. Trong các chủ đề chính trị hoặc nhạy cảm, điều này có thể có nghĩa là tạo ra ngôn ngữ mơ hồ hoặc tránh né – những gì một số nghiên cứu mô tả là “lời nói của loài gặm nhấm”. Trong các trường hợp khác, AI có thể tạo ra “ngôn ngữ trống rỗng”, các đoạn văn dài nghe có vẻ sâu sắc nhưng chứa rất ít nội dung.

Một số nhà nghiên cứu cho rằng việc gọi hành vi này là “nói dối” là gây hiểu lầm, vì nói dối đòi hỏi phải có ý định. Một máy không có niềm tin hoặc động cơ. Nhưng tác động lên người dùng có thể giống như nếu nó đang nói dối. Tác hại đến từ sự gian dối bản thân, không phải từ ý định đằng sau nó. Đây là lý do tại sao thuật ngữ “machine bullshit” đang được sử dụng rộng rãi. Nó nắm bắt ý tưởng rằng hệ thống này漠不關心 sự thật, ngay cả khi nó không cố tình lừa dối.

Rủi ro và Hậu quả của Đầu ra AI Gây hiểu lầm

Rủi ro của machine bullshit không chỉ là vấn đề học thuật. Trong sử dụng hàng ngày, nó có thể gây hiểu lầm cho những người dựa vào AI để có thông tin. Trong lĩnh vực báo chí, nó có thể làm ô nhiễm quá trình kiểm tra事 thực. Trong giáo dục, nó có thể đưa cho học sinh sự tự tin sai lầm vào các câu trả lời không chính xác. Trong kinh doanh, nó có thể làm sai lệch việc ra quyết định. Nguy cơ được tăng lên vì đầu ra của AI thường đi kèm với giọng điệu có thẩm quyền. Người dân có nhiều khả năng tin vào một tuyên bố được viết tốt và không có sự do dự. Sự tin tưởng này có thể bị đặt sai khi hệ thống không có cơ chế nội bộ để xác minh những gì nó nói.

Chiến lược để Giảm thiểu Tác hại và Cải thiện Tính tin cậy

Ngăn chặn vấn đề này đòi hỏi hơn là chỉ cải thiện dữ liệu đào tạo. Mặc dù việc cải thiện chất lượng và đa dạng của dữ liệu có thể giúp, nhưng nó không thay đổi thực tế rằng mục tiêu cốt lõi của mô hình là tạo ra văn bản có khả năng, không phải văn bản đúng. Một phương pháp là tích hợp các hệ thống kiểm tra事 thực chạy cùng với mô hình ngôn ngữ. Các hệ thống này có thể xác minh các tuyên bố chống lại các cơ sở dữ liệu đáng tin cậy trước khi chúng được trình bày cho người dùng. Một phương pháp khác là tạo ra tăng cường, nơi mô hình tìm kiếm các tài liệu liên quan trong thời gian thực và sử dụng chúng để làm nền tảng cho các câu trả lời của nó. Điều này có thể giảm các ảo giác, mặc dù nó không loại bỏ chúng hoàn toàn.

Minh bạch cũng là quan trọng. Người dùng nên được thông báo khi một AI đang đưa ra một ước tính có giáo dục chứ không phải một sự kiện đã được xác minh. Điều này có thể được thực hiện thông qua các điểm số tin cậy hoặc các tuyên bố rõ ràng. Một số nhà nghiên cứu đề xuất rằng AI nên được đào tạo để thể hiện sự không chắc chắn thường xuyên hơn, chứ không phải luôn đưa ra một câu trả lời quyết định. Điều này sẽ làm cho tương tác cảm giác ít như nói chuyện với một nhà tiên tri biết tất cả và nhiều hơn như tham khảo một trợ lý thông minh nhưng có thể sai lầm.

Cũng có một vai trò cho quy định và tiêu chuẩn ngành. Nếu các hệ thống AI sẽ được sử dụng trong các lĩnh vực như chăm sóc sức khỏe, luật pháp hoặc tài chính, thì nên có các yêu cầu rõ ràng về độ chính xác và trách nhiệm. Các nhà phát triển nên có thể giải thích cách các hệ thống của họ hoạt động, dữ liệu nào chúng được đào tạo và các bước được thực hiện để giảm thiểu sự gian dối. Các cuộc kiểm toán độc lập có thể giúp đảm bảo rằng những tuyên bố này không chỉ là tiếp thị.

Đồng thời, người dùng cần phát triển một sự hoài nghi lành mạnh đối với đầu ra của AI. Giống như chúng ta đã học cách đặt câu hỏi thông tin chúng ta thấy trên các phương tiện truyền thông xã hội, chúng ta cần đặt câu hỏi thông tin từ AI. Điều này không có nghĩa là từ chối nó hoàn toàn, mà là đối xử với nó như một điểm bắt đầu chứ không phải câu trả lời cuối cùng. Việc kiểm tra chéo với các nguồn khác nên trở thành một thói quen. Các hệ thống giáo dục có thể đóng một vai trò ở đây, dạy kỹ năng số bao gồm hiểu biết về cách AI hoạt động và nơi nó có thể đi sai.

Vấn đề machine bullshit sẽ không sớm biến mất. Khi AI trở nên tiên tiến hơn, khả năng tạo ra các sự gian dối thuyết phục của nó sẽ chỉ tăng lên. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta không thể làm gì. Bằng cách kết hợp các biện pháp kỹ thuật an toàn, minh bạch, quy định và nhận thức của người dùng, chúng ta có thể giảm thiểu tác hại. Mục tiêu không phải là làm cho AI trở nên hoàn hảo – không có hệ thống nào sẽ bao giờ không có lỗi – mà là làm cho nó trở nên đáng tin cậy hơn và ít có khả năng gây hiểu lầm.

Kết luận

Thuật ngữ “machine bullshit” có thể nghe thô thiển, nhưng nó nắm bắt một thực tế chúng ta không thể bỏ qua. AI không phải là một tấm gương trung lập của kiến thức con người. Nó là một máy tạo ngôn ngữ được định hình bởi dữ liệu, thuật toán và động lực. Nếu chúng ta muốn nó phục vụ sự thật chứ không chỉ là sự trôi chảy, chúng ta phải thiết kế nó như vậy. Điều đó có nghĩa là phải suy nghĩ lại không chỉ về công nghệ mà còn về các giá trị định hướng sự phát triển của nó. Thử thách này liên quan đến cả ưu tiên của con người và khả năng của máy móc. Chúng ta có muốn các hệ thống được tối ưu hóa để nghe có vẻ như con người, hay các hệ thống được tối ưu hóa để trở nên trung thực? Hai điều này không phải lúc nào cũng giống nhau. Nếu chúng ta chọn cái đầu tiên, chúng ta có nguy cơ xây dựng các công cụ thuyết phục nhưng không đáng tin cậy. Nếu chúng ta chọn cái thứ hai, chúng ta có thể phải chấp nhận rằng AI đôi khi sẽ ít mượt mà, ít tự tin và ít giải trí hơn. Nhưng nó cũng sẽ trung thực hơn.

Tiến sĩ Tehseen Zia là Giáo sư Liên kết có thời hạn tại Đại học COMSATS Islamabad, nắm giữ bằng Tiến sĩ về Trí tuệ Nhân tạo từ Đại học Công nghệ Vienna, Áo. Chuyên về Trí tuệ Nhân tạo, Học máy, Khoa học Dữ liệu và Thị giác Máy tính, ông đã có những đóng góp đáng kể với các ấn phẩm trên các tạp chí khoa học uy tín. Tiến sĩ Tehseen cũng đã dẫn dắt các dự án công nghiệp khác nhau với tư cách là Điều tra viên Chính và từng là Tư vấn viên Trí tuệ Nhân tạo.