Kết nối với chúng tôi

AI và sự sáng tạo của con người: Liệu lý thuyết hỗn loạn có thể khiến máy móc suy nghĩ khác đi không?

Trí tuệ nhân tạo

AI và sự sáng tạo của con người: Liệu lý thuyết hỗn loạn có thể khiến máy móc suy nghĩ khác đi không?

mm
AI và sự sáng tạo của con người: Liệu lý thuyết hỗn loạn có thể khiến máy móc suy nghĩ khác đi không?

Trí tuệ nhân tạo (AI) đang biến đổi nhiều lĩnh vực của cuộc sống. Nó có thể viết văn bản, tạo hình ảnh, sáng tác nhạc và giải quyết các vấn đề phức tạp. Nhưng vẫn còn một câu hỏi quan trọng: AI có thực sự có khả năng sáng tạo hay nó chỉ lặp lại và sắp xếp lại những gì đã học được từ dữ liệu trong quá khứ?

Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần hiểu cách thức hoạt động của sự sáng tạo ở con người. Nó không chỉ đơn thuần là tạo ra nội dung mới. Nó còn bao gồm cảm xúc, sự độc đáo và khả năng kết nối những ý tưởng xa lạ hoặc không liên quan. Các hành động sáng tạo thường xuất phát từ trải nghiệm cá nhân và suy nghĩ vô thức. Ví dụ, khi các nhạc sĩ nhạc jazz ứng tác, âm nhạc của họ không tuân theo bất kỳ quy tắc nghiêm ngặt nào. Nó mang lại cảm giác sống động và biểu cảm sâu sắc. Loại sáng tạo này đến từ các quá trình tinh thần linh hoạt và năng động. Trong khoa học thần kinh, tư duy sáng tạo được cho là có liên quan đến việc chuyển đổi hoạt động não bộ giữa các vùng khác nhau, cho phép cả cấu trúc lẫn tính tự phát.

Ngược lại, các hệ thống AI hoạt động dựa trên cấu trúc và khả năng dự đoán. Chúng được đào tạo trên các tập dữ liệu lớn để xác định các mẫu và tạo ra phản hồi dựa trên quá trình học tập đó. Các công cụ như DALL · E 3 có thể tạo ra những tác phẩm nghệ thuật ấn tượng về mặt thị giác. Tuy nhiên, nhiều hình ảnh trong số này lại mang cảm giác quen thuộc hoặc lặp lại. Trên các nền tảng như X, người dùng thường mô tả các câu chuyện do AI tạo ra là dễ đoán hoặc nhạt nhẽo về mặt cảm xúc. Điều này là do AI không thể khai thác từ trải nghiệm sống hoặc cảm xúc cá nhân. Nó có thể mô phỏng sự sáng tạo, nhưng lại thiếu bối cảnh giúp con người thể hiện chiều sâu.

Sự khác biệt này cho thấy một khoảng cách rõ ràng. Sự sáng tạo của con người hoạt động thông qua sự mơ hồ, cảm xúc và sự ngạc nhiên. Ngược lại, AI phụ thuộc vào trật tự, logic và các quy tắc cố định. Để giúp máy móc vượt ra ngoài việc sao chép các mẫu, có thể cần một phương pháp khác. Một cách tiếp cận khả thi là thuật toán hỗn loạn lấy cảm hứng từ lý thuyết hỗn loạnMột thuật toán như vậy có thể đưa các yếu tố ngẫu nhiên, gián đoạn và khó đoán vào hệ thống AI. Điều này có thể giúp AI tạo ra những kết quả có vẻ độc đáo hơn và ít bị giới hạn bởi dữ liệu quá khứ hơn.

AI và bản chất của tư duy có cấu trúc

Hệ thống AI hoạt động bằng cách học hỏi từ dữ liệu có cấu trúc, chẳng hạn như văn bản, số hoặc hình ảnh. Các hệ thống này không suy nghĩ hay cảm nhận. Chúng tuân theo các khuôn mẫu và sử dụng xác suất để quyết định điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Điều này giúp chúng phản ứng với các tác vụ như dịch thuật, tạo hình ảnh hoặc tóm tắt. Tuy nhiên, quá trình này dựa trên trật tự và kiểm soát, chứ không phải tư duy tự do.

Nhiều hệ thống AI hiện đại dựa trên mạng thần kinh để xử lý dữ liệu. Các mạng này được tạo thành từ nhiều lớp, mỗi lớp chứa các đơn vị nhỏ gọi là nút. Thông tin đi qua các lớp này theo một thứ tự cố định. Mỗi nút xử lý một phần dữ liệu đầu vào và gửi kết quả đến lớp tiếp theo. Trong quá trình huấn luyện, mô hình sẽ điều chỉnh cường độ kết nối giữa các nút này. Điều này giúp giảm lỗi và cải thiện độ chính xác. Sau khi huấn luyện, mô hình sẽ đi theo cùng một đường dẫn mỗi khi được sử dụng.

Thiết kế này giúp hệ thống AI ổn định và dễ kiểm soát. Các nhà phát triển có thể theo dõi cách thức hoạt động của mô hình và sửa lỗi khi cần. Tuy nhiên, cấu trúc này cũng tạo ra những hạn chế. Mô hình thường bám sát các mẫu quen thuộc từ dữ liệu huấn luyện, hiếm khi thử nghiệm những điều mới mẻ hoặc bất ngờ.

Nhờ cấu trúc cố định này, hành vi của AI trở nên dễ dự đoán. Hệ thống đi theo những lộ trình đã biết và tránh làm bất cứ điều gì bất ngờ. Trong nhiều trường hợp, tính ngẫu nhiên bị loại bỏ hoàn toàn. Ngay cả khi một số tính ngẫu nhiên được thêm vào, nó thường bị giới hạn hoặc bị điều khiển. Điều này giúp mô hình luôn nằm trong ranh giới an toàn. Nó lặp lại các mẫu từ dữ liệu huấn luyện thay vì khám phá những mẫu mới. Kết quả là, AI thường hoạt động tốt trong các nhiệm vụ được xác định. Tuy nhiên, nó có thể gặp khó khăn khi cần sự tự do, bất ngờ hoặc phá vỡ quy tắc, những đặc điểm thường gắn liền với sự sáng tạo.

Tại sao tâm trí con người lại suy nghĩ khác biệt

Sự sáng tạo của con người thường đi theo một con đường phi tuyến tính. Nhiều ý tưởng và khám phá quan trọng xuất hiện bất ngờ hoặc là kết quả của việc kết hợp các khái niệm không liên quan. Yếu tố bất ngờ này đóng vai trò then chốt trong cách con người suy nghĩ và tạo ra ý tưởng mới.

Sự hỗn loạn và linh hoạt là những đặc điểm tự nhiên của tư duy con người. Con người hay quên chi tiết, mắc lỗi hoặc bị phân tâm. Những khoảnh khắc này có thể dẫn đến những hiểu biết sâu sắc độc đáo. Các chuyên gia sáng tạo, chẳng hạn như nhà văn và nhà khoa học, thường cho biết những ý tưởng mới xuất hiện trong thời gian nghỉ ngơi hoặc suy ngẫm, chứ không phải thông qua các bước đã được lên kế hoạch.

Cấu trúc não bộ con người hỗ trợ tư duy linh hoạt này. Với hàng tỷ tế bào thần kinh hình thành các kết nối phức tạp và năng động, suy nghĩ có thể tự do chuyển đổi giữa các ý tưởng khác nhau. Quá trình này không tuân theo một trình tự cố định. Nó cho phép hình thành những kết nối mới mà máy móc khó có thể sao chép.

Khi giải quyết vấn đề, con người thường khám phá những hướng đi không liên quan hoặc khác thường. Việc tách khỏi nhiệm vụ hoặc xem xét các góc nhìn khác có thể dẫn đến những giải pháp bất ngờ. Không giống như máy móc, vốn tuân theo các quy tắc được xác định rõ ràng, khả năng sáng tạo của con người được hưởng lợi từ sự hỗn loạn, biến đổi và tự do phá vỡ các khuôn mẫu.

Trường hợp của thuật toán hỗn loạn

Thuật toán hỗn loạn đưa một dạng ngẫu nhiên được kiểm soát vào các hệ thống trí tuệ nhân tạo. Tính ngẫu nhiên này không phải là nhiễu không có cấu trúc. Thay vào đó, nó giúp mô hình thoát khỏi các khuôn mẫu cố định và khám phá những hướng đi mới. Ý tưởng này hỗ trợ sự sáng tạo trong AI bằng cách cho phép nó đi theo những con đường không chắc chắn, thử nghiệm các kết hợp bất thường và chấp nhận những lỗi có thể dẫn đến những kết quả có giá trị.

Thuật toán hỗn loạn hoạt động như thế nào trong AI

Hầu hết các hệ thống AI ngày nay, bao gồm các mô hình như GPT-4, Claude 3 và DALL·E 3, đều được đào tạo để giảm thiểu lỗi bằng cách tuân theo các mẫu thống kê trong các tập dữ liệu lớn. Do đó, chúng có xu hướng tạo ra kết quả phản ánh đúng dữ liệu mà chúng được đào tạo. Điều này khiến chúng khó có thể tạo ra những ý tưởng thực sự mới lạ.

Thuật toán hỗn loạn giúp tăng tính linh hoạt trong các mô hình AI bằng cách đưa sự hỗn loạn có kiểm soát vào quá trình học và tạo ra. Không giống như các phương pháp truyền thống tập trung vào độ chính xác và sự lặp lại mẫu, các thuật toán này cho phép mô hình tạm thời bỏ qua một số quy tắc tối ưu hóa nhất định. Điều này cho phép hệ thống vượt ra ngoài các giải pháp quen thuộc và khám phá những khả năng ít rõ ràng hơn.

Một cách tiếp cận phổ biến là đưa vào những thay đổi ngẫu nhiên nhỏ trong quá trình xử lý nội bộ. Những thay đổi này giúp mô hình tránh lặp lại cùng một đường dẫn và khuyến khích nó xem xét các hướng khác nhau. Một số triển khai cũng bao gồm các thành phần từ các thuật toán tiến hóa, sử dụng các ý tưởng như đột biến và tái tổ hợp. Những điều này giúp tạo ra phạm vi kết quả khả thi rộng hơn.

Ngoài ra, hệ thống phản hồi có thể được sử dụng để khen thưởng những kết quả không phổ biến hoặc bất ngờ. Thay vì chỉ hướng đến độ chính xác, mô hình được khuyến khích tạo ra những kết quả khác biệt so với những kết quả mà nó đã gặp trước đó.

Ví dụ, hãy xem xét một mô hình ngôn ngữ được đào tạo để viết truyện ngắn. Nếu hệ thống luôn tạo ra những kết thúc có thể đoán trước dựa trên các khuôn mẫu quen thuộc, kết quả đầu ra có thể thiếu tính độc đáo. Tuy nhiên, bằng cách áp dụng cơ chế khen thưởng ưu tiên các hướng dẫn tường thuật ít phổ biến hơn, chẳng hạn như một kết thúc giải quyết câu chuyện theo một cách khác thường nhưng mạch lạc, mô hình sẽ học cách khám phá phạm vi khả năng sáng tạo rộng hơn. Cách tiếp cận này cải thiện khả năng tạo ra nội dung mới lạ của mô hình mà vẫn duy trì cấu trúc logic và tính nhất quán nội tại.

Ứng dụng thực tế của sự hỗn loạn sáng tạo trong AI

Dưới đây là một số ứng dụng thực tế của sự hỗn loạn trong AI.

thế hệ âm nhạc

Các công cụ âm nhạc AI như AIVA và MusicLM hiện tạo ra những giai điệu có tính ngẫu nhiên được kiểm soát. Các hệ thống này thêm nhiễu trong quá trình huấn luyện hoặc thay đổi đường dẫn dữ liệu nội bộ. Điều này giúp chúng tạo ra âm nhạc ít lặp lại hơn. Một số kết quả đầu ra cho thấy các mẫu tương tự như ngẫu hứng nhạc jazz, mang lại nhiều biến thể sáng tạo hơn so với các mô hình trước đó.

Tạo hình ảnh

Các trình tạo hình ảnh như DALL·E 3 và Midjourney áp dụng những thay đổi nhỏ ngẫu nhiên trong quá trình tạo. Điều này giúp tránh việc sao chép chính xác dữ liệu huấn luyện. Kết quả là hình ảnh kết hợp các yếu tố khác thường nhưng vẫn tuân thủ các phong cách đã học. Những mô hình này phổ biến trong việc tạo ra hình ảnh nghệ thuật và độc đáo4.

Khám phá khoa học

Một ví dụ đáng chú ý của cách tiếp cận này là AlphaFold, được phát triển bởi DeepMind, giải quyết thách thức khoa học lâu đời trong việc dự đoán cấu trúc protein. Thay vì chỉ dựa vào các quy tắc cố định, AlphaFold đã kết hợp các kỹ thuật mô hình hóa có cấu trúc với các ước tính linh hoạt dựa trên dữ liệu. Bằng cách kết hợp các biến thể nhỏ và cho phép một mức độ không chắc chắn nhất định trong các bước trung gian, hệ thống đã có thể khám phá nhiều cấu hình khả thi. Sự biến thể được kiểm soát này cho phép AlphaFold xác định các cấu trúc protein có độ chính xác cao, bao gồm cả những cấu trúc mà các phương pháp dựa trên quy tắc hoặc xác định truyền thống trước đây không thể giải quyết được.

Các kỹ thuật nâng cao tính sáng tạo trong hệ thống AI

Các nhà nghiên cứu sử dụng một số chiến lược để làm cho hệ thống AI linh hoạt hơn và có khả năng tạo ra những kết quả mới:

Đưa tiếng ồn được kiểm soát vào các quy trình nội bộ của hệ thống

Có thể thêm một lượng nhỏ ngẫu nhiên vào các giai đoạn cụ thể để khuyến khích sự thay đổi trong kết quả đầu ra. Điều này giúp hệ thống tránh lặp lại các mẫu chính xác và hỗ trợ việc khám phá các khả năng thay thế.

Thiết kế kiến ​​trúc hỗ trợ hành vi động

Một số mô hình, chẳng hạn như hệ thống hồi quy hoặc khuôn khổ dựa trên quy tắc thích ứng, tự nhiên tạo ra các đầu ra đa dạng và nhạy cảm hơn. Các cấu trúc động này phản ứng với những thay đổi đầu vào nhỏ theo những cách phức tạp.

Áp dụng các phương pháp tối ưu hóa dựa trên tìm kiếm hoặc tiến hóa

Các kỹ thuật lấy cảm hứng từ chọn lọc tự nhiên, chẳng hạn như đột biến và tái tổ hợp, cho phép hệ thống khám phá nhiều cấu hình mô hình. Những cấu hình hiệu quả hoặc sáng tạo nhất sẽ được chọn để sử dụng tiếp.

Sử dụng dữ liệu đào tạo đa dạng và không có cấu trúc

Việc tiếp xúc với nhiều ví dụ khác nhau, đặc biệt là những ví dụ không nhất quán hoặc nhiễu, sẽ cải thiện khả năng khái quát hóa của hệ thống. Điều này làm giảm quá mức và khuyến khích những sự kết hợp hoặc diễn giải bất ngờ.

Những kỹ thuật này giúp hệ thống AI vượt ra ngoài phạm vi dự đoán hành vi. Chúng giúp các mô hình không chỉ chính xác mà còn có khả năng tạo ra những kết quả đa dạng, hấp dẫn và đôi khi gây bất ngờ.

Rủi ro khi đưa sự hỗn loạn vào hệ thống AI

Việc sử dụng sự hỗn loạn để tăng cường khả năng sáng tạo trong các hệ thống AI mang lại nhiều lợi ích tiềm năng nhưng cũng tiềm ẩn một số rủi ro quan trọng cần được giải quyết cẩn thận.

Tính ngẫu nhiên quá mức có thể làm giảm độ tin cậy của hệ thống. Trong các lĩnh vực như chăm sóc sức khỏe hoặc luật pháp, kết quả đầu ra không thể đoán trước có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Ví dụ, một mô hình chẩn đoán y tế ưu tiên các lựa chọn bất thường hoặc ít khả năng xảy ra có thể bỏ qua các triệu chứng đã được xác định hoặc đề xuất các phương pháp điều trị không an toàn. Trong những trường hợp như vậy, tính ổn định và độ chính xác phải luôn là trọng tâm hàng đầu.

Bảo mật cũng là một mối lo ngại khác. Khi các hệ thống AI khám phá những khả năng chưa quen thuộc hoặc chưa được lọc, chúng có thể tạo ra những kết quả đầu ra không phù hợp, không an toàn hoặc phản cảm. Để ngăn chặn những kết quả như vậy, các nhà phát triển thường triển khai các cơ chế lọc hoặc các lớp kiểm duyệt nội dung. Tuy nhiên, các biện pháp bảo vệ này có thể hạn chế phạm vi sáng tạo của AI và đôi khi loại trừ những đóng góp mới mẻ nhưng hợp lệ.

Nguy cơ thiên kiến ​​củng cố cũng tăng lên trong các hệ thống hỗn loạn hoặc thăm dò. Trong quá trình tìm kiếm dữ liệu không giám sát, AI có thể làm nổi bật những khuôn mẫu tinh vi nhưng có hại vốn vô tình xuất hiện trong tập huấn luyện. Nếu những kết quả này không được giám sát và kiểm soát cẩn thận, chúng có thể làm trầm trọng thêm những bất bình đẳng hiện hữu thay vì thách thức chúng.

Để giảm thiểu những rủi ro này, các hệ thống có hành vi hỗn loạn nên hoạt động trong những ranh giới được xác định rõ ràng. Các thuật toán phải được đánh giá trong môi trường an toàn và được kiểm soát trước khi áp dụng vào thực tế. Sự giám sát liên tục của con người là điều cần thiết để diễn giải và đánh giá kết quả, đặc biệt là khi hệ thống được khuyến khích khám phá những con đường không phổ biến.

Các nguyên tắc đạo đức cần được lồng ghép vào hệ thống ngay từ đầu. Việc phát triển AI trong lĩnh vực này cần cân bằng giữa tính không thể đoán trước và trách nhiệm. Sự minh bạch về cách thức đưa ra tính biến đổi và cách thức quản lý tính biến đổi sẽ là cần thiết để xây dựng niềm tin của người dùng và đảm bảo sự chấp nhận rộng rãi hơn.

Lời kết

Việc áp dụng tính ngẫu nhiên có kiểm soát vào AI cho phép các mô hình tạo ra kết quả đầu ra độc đáo và đa dạng hơn. Tuy nhiên, tính linh hoạt sáng tạo này cần được quản lý cẩn thận. Sự biến thiên không được kiểm soát có thể dẫn đến kết quả không đáng tin cậy, đặc biệt là trong các lĩnh vực quan trọng như chăm sóc sức khỏe hoặc luật pháp. Nó cũng có thể phơi bày hoặc củng cố những sai lệch tiềm ẩn trong dữ liệu huấn luyện.

Để giảm thiểu những rủi ro này, các hệ thống phải hoạt động theo các quy tắc rõ ràng và được thử nghiệm trong môi trường an toàn. Sự giám sát của con người vẫn rất cần thiết để theo dõi kết quả đầu ra và đảm bảo hành vi có trách nhiệm. Các cân nhắc về đạo đức nên được tích hợp ngay từ đầu để duy trì sự công bằng và minh bạch. Một cách tiếp cận cân bằng có thể hỗ trợ đổi mới, đồng thời đảm bảo các hệ thống AI luôn an toàn, đáng tin cậy và phù hợp với các giá trị nhân văn.

Tiến sĩ Assad Abbas, một Phó giáo sư chính thức tại Đại học COMSATS Islamabad, Pakistan, lấy bằng Tiến sĩ. từ Đại học bang North Dakota, Hoa Kỳ. Nghiên cứu của ông tập trung vào các công nghệ tiên tiến, bao gồm điện toán đám mây, sương mù và biên, phân tích dữ liệu lớn và AI. Tiến sĩ Abbas đã có những đóng góp đáng kể với các công bố trên các tạp chí và hội nghị khoa học có uy tín.